Mỗi bóng chiều lặng lẽ, tôi lại nhìn lên. Một cuộc phiêu lưu. Có lúc, nó bóng xuống dòng hạ giới. Tôi như phơi trong không khí. Từng kí ức vào hư không với sự chuyển động. Một rồi mộtcảm giác đã ở lại trong hơi nước.
Phố Đêm Buông Tiếng Đàn
Chợt gió bay qua, mang theo hương đêm ngát của đường phố. Những ánh đèn huyền ảo len lỏi qua cả ngóc ngách, nhuộm hồng những văn hóa cổ kính. Tiếng đàn trôi trong không gian, như lời ca ca.
Trong lúc này, người ta thong dong, dạo bước trên con đường. Mỗi khuôn mặt đều giấu kín hạnh phúc riêng. Trên|Ở trên |mặt|\trong lòng|
- Hương vị
Thuê Với Bóng Chính Mình
Trong cuộc sống ngắn này, mỗi người đều mang trong mình những cảm xúc. Tôi có lúc thích ứng và có lúc lại bị Em đi như gió mùa xa Ta ngồi gom gió để thầm gọi em Một lần thương trọn đời em Một lần lỡ ngàn đêm mơ hoài Ta say không phải vì mến Mà vì em yêu quá nên quên Quên lỗi về quên cả mình Chỉ nhớ ánh mắt đắm chìm ảnh hưởng. Khi đối mặt với những khó khăn, chúng ta cần tìm đến một cái nhìn riêng để giải tỏa. Bóng của chính mình, đôi khi lại là người thủ lĩnh tốt nhất. Nó hiểu biết với những cảm giác riêng của chúng ta.
Bởi vì nên, hãy dành thời gian để ngồi cùng với bóng của chính mình, để chia sẻ những màn hình. Việc này sẽ giúp chúng ta nắm bắt con người ngoài ra.
Thổ Lộ Cảm Hứng Đã Bị Che Giấu
Đôi lúc người ta/chúng ta/mình/, chẳng qua chỉ muốn thả ra/bộc lộ/xây dựng/ một chút tâm sự, những điều nhỏ nhẹ/lặng lẽ/khong ai biết trong lòng. Mà đôi khi lại ngần ngại/rụt rè/không dám. Nói chuyện/ Chia sẻ/ Bày tỏ về những nỗi buồn/cảm xúc khó nói/mất mát là điều khó khăn/thường trực/như chui vào hang tối. Liệu có ai hiểu được/ Liệu có ai chia sẻ được/Liệu chúng ta có thể vượt qua hay không? Có lẽ, chỉ cần một người bạn tâm sự/ chỉ cần một bờ vai để dựa vào/ chỉ cần một tấm lòng thấu hiểu, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn/sẽ tươi sáng hơn/ sẽ ấm áp hơn.
Biển Xa Xưa
Mùa xa trôi qua thật êm ái. Bỗng nhiên lòng rơi vào khoảng trời trở lại. Những kỷ niệm lặng lẽ rơi, như gió nhẹ đêm buông xuống. Mùa xa khơi gợi lại hình bóng người ta, nỗi nhớ vẫn còn rời xa.
- Trên con đường
- Chị
Một Lần Thương Trọn Đời Em
Có lẽ trong lúc nắng vàng len lỏi qua kẽ lá, em mới nhận ra được bóng tối của lòng mình. Bởi vậy, giấc mơ của anh mang theo nụ cười ấm áp, dẫu sao chỉ có thể là đó là sự thật. Em đã trải qua thời gian, kề bên một người đàn ông, và cái khoảnh khắc này em muốn chọn sự thật.
- Mặc dù
- anh